Tạ Ngọc Uyên nhớ lại bàn tay đã kéo nàng ra khỏi giường đêm đó, từ từ đứng dậy: "Tổ mẫu, cháu hơi đau bụng, xin phép lui một lát."
"Đi đi, đi đi." Tạ lão phu nhân đang bận kể khổ với đám nữ quyến Tạ gia, phất tay tỏ ý không quan tâm.
Tạ Ngọc Uyên ra hiệu cho A Bảo rồi lập tức đi theo.
Đi được một đoạn, nàng gọi nhỏ: "Tam thúc."
Tạ Dịch Vi giật mình, dừng chân, quay lại nhìn thấy một cô gái xa lạ, chau mày hỏi: "Ngươi là người của phòng nào?"
Tạ Ngọc Uyên tiến lại gần.
Hơi thở lạ lẫm của người đàn ông thoảng qua, mang theo chút mùi mồ hôi và mùi chua, nhưng nàng không hề né tránh, lại còn tiến thêm một bước.
"Tam thúc, là con, Ngọc Uyên đây."
"Ngọc Uyên?"
Trong mắt Tạ Dịch Vi thoáng hiện lên một nét dịu dàng hiếm thấy: "Con gọi thúc có chuyện gì?"
Tạ Ngọc Uyên vừa định lên tiếng thì ở phía trước, Tạ quản gia đang kéo dài giọng, nửa mỉa mai nói: "Tạ tam gia, rốt cuộc ngài có lấy một trăm lượng bạc này hay không? Tiểu nhân hôm nay có bao nhiêu việc, đâu có rảnh đứng đây đợi ngài."
"Chủ nhân nói chuyện, ngươi là kẻ hầu kẻ hạ lại dám chen lời, Tạ quản gia, nếu là người khác, hôm nay ta đã không tha cho ngươi rồi."
Lông mày Tạ Ngọc Uyên khẽ nhíu lại, gương mặt nghiêm trang, giọng điệu toát lên khí chất của người đứng đầu.
Tạ quản gia trước nay chưa từng bị ai mắng như vậy, đến cả lão gia và phu nhân cũng đối xử với ông rất khách khí,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909093/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.