Ánh mắt của hai người trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía Thanh Sơn, sắc mặt Lý Cẩm Dạ trầm hẳn xuống.
Thanh Sơn lúc này nào còn quan tâm cửa tốt hay không, bước nhanh lên một bước quỳ xuống trước mặt chủ nhân, định mở miệng nói nhưng lưỡi cứ như bị thắt nút, chẳng thể nào nói ra.
Nên nói thế nào đây?
Nếu không tận mắt chứng kiến, hắn không thể nào tin được, không tin được...
Trương Hư Hoài nhìn hắn một lúc, rồi quay người rót cho hắn một chén trà nóng.
"Uống chút trà cho thông cổ họng."
Thanh Sơn đưa tay nhận, uống vài ngụm, tâm trí đang căng cứng cũng dần buông lỏng, lau miệng nói: "Gia, điều tiểu nhân sắp nói sau đây, xin ngài đừng quá kinh ngạc."
Ánh nến soi lên gương mặt Lý Cẩm Dạ ... tuấn tú, lạnh lùng, đường nét gầy gò như được khắc bằng dao nhưng sắc sảo rõ ràng, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh lửa nhấp nháy.
Còn gì đáng kinh ngạc hơn việc cha ruột muốn giết hắn nữa.
"Ngươi cứ nói."
...
Giang phủ, ngọn đèn leo lét.
Giang Đình thấy tiểu thư bước đi không vững, mặt đỏ bừng, bèn vội vàng đỡ lấy: "Tiểu thư sao thế này?"
Tạ Ngọc Uyên trong lòng đang lo lắng chuyện cửa tiệm, xua tay: "Không sao, chỉ là lần đầu vào kinh, không quen khí hậu, lại trúng gió nên người thấy không khỏe."
Giang Đình vội sai người nấu ít nước thuốc giải nhiệt, lại bảo Giang Phong mang chậu đá từ góc phòng ra.
"Giang Đình, đừng bận rộn nữa, chuyện chính quan trọng hơn, mau nói xem ai đã tìm đến." Có phải người
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909149/chuong-162.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.