Cao Ngọc Uyên chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Thầy thuốc không thể tự chữa cho mình. Sức khỏe Vương gia không có gì đáng ngại. Chỉ là ta từ nhỏ sống nơi thôn dã, mùa đông rét mướt còn phải đục băng giặt quần áo cho cả nhà, cơ thể chịu lạnh lâu ngày nên mới yếu đi thôi.”
Lời vừa dứt, gần như là tự vạch ra hai điểm yếu của mình trước mặt mọi người, một là xuất thân, hai là sức khỏe.
Quả nhiên có phi tần cười nhạt nói: “Nếu người Vương phi mang hàn khí, không thể mang thai, vậy tại sao các trắc phi trong phủ cũng không động tĩnh gì? Hay là Vương phi lòng dạ hẹp hòi, không cho Vương gia nghỉ lại phòng trắc phi?
Cao Ngọc Uyên đặt chén trà xuống, mỉm cười ẩn ý nhìn vị phi tần kia: “Quả thật bị nương nương đoán trúng rồi. Ta khó khăn lắm mới có thể bám víu được Vương gia nhà ta, sao có thể dễ dàng dâng chàng cho kẻ khác được?”
Phi tần kia sa sầm mặt: “An Thân Vương phi, chuyện con nối dõi là chuyện trọng đại. Nàng cứ khư khư giữ lấy Vương gia như vậy, không sợ ngài không có hậu duệ sao?”
“Không có con còn hơn là mất mạng!”
Một câu nói bất ngờ từ miệng Cao Ngọc Uyên khiến cả đám người xung quanh ngạc nhiên, đang định hỏi nàng sao lại dám nói vậy, nàng lại chỉ cười mà không đáp.
Người thông minh nghe qua đã hiểu ra đạo lý trong đó, thì ra Lý Cẩm Dạ không sinh con là cố ý ư? Là để bảo toàn mạng sống sao? Nếu không, chẳng phải sẽ rơi vào
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910654/chuong-603.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.