Trương Hư Hoài trở về phủ vào thời điểm then chốt này, lấy cớ là để tiễn Tô Trường Sam.
Lão Hoàng đế cũng biết tình cảm của hai người họ, nên cũng thấu tình đạt lý mà cho ông một canh giờ.
Sau khi mọi người có mặt đầy đủ, Trương Hư Hoài mới nói ra mục đích thật sự khi trở về.
Sau khi vị tướng xuất chinh được chọn xong, lão Hoàng đế vì kiệt sức nên ông lại ra tay châm cứu một lần nữa. Vừa mới châm xong, đã có thái giám đến báo: Vệ Quốc Công tiến cung.
Lão Hoàng đế vì muốn trấn an lòng người nên đã tiếp Vệ Quốc Công tại tẩm cung, nhẫn nại nghe ông ta khóc than một hồi, an ủi vài câu, ban thưởng không ít đồ rồi mới cho lui.
Người vừa rời đi, Trương Hư Hoài bưng thuốc đã sắc xong vào, mới đi được hai bước thì nghe thấy lão Hoàng đế lẩm bẩm một câu: “Dùng Lang Đầu Thảo mà cũng không chết được, chắc là có vài phần vận khí chăng!”
Sắc mặt Trương Hư Hoài gần như thay đổi ngay tức thì, theo lời ông tả lại thì là mồ hôi to như hạt đậu nành ròng ròng chảy xuống, suýt nữa thì làm đổ luôn bát thuốc.
Cao Ngọc Uyên khó hiểu hỏi: “Sư phụ, câu đó nghe cũng bình thường mà?”
“Không bình thường!”
Tô Trường Sam vốn đang lim dim mắt lắng nghe, lúc này đột nhiên mở bừng mắt, ánh nhìn lạnh như băng vụn: “Một chuyện đã xảy ra từ lâu như thế, một người bận trăm công nghìn việc sao có thể nhớ rõ ba chữ ‘Lang Đầu Thảo’ rành mạch, không sai một ly
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910688/chuong-637.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.