Bên ngoài truyền đến tiếng củi cháy tí tách, trong căn phòng trống rỗng chỉ còn lại một chiếc giường, gió bấc rít qua ô cửa sổ dán giấy, lùa vào lạnh buốt.
Thật chẳng khác gì âm ty, không một chút hơi người.
Lần đầu tiên Tô Trường Sam mở mắt, cứ ngỡ mình đã xuống âm phủ. Mãi đến khi nhìn thấy lão hòa thượng, hắn mới biết mình vẫn còn sống.
Nhưng hắn thà rằng mình đã chết. Suốt ba tháng trời, đến sức để ngồi dậy cũng không có, mọi sinh hoạt đều trên giường, chẳng khác gì phế nhân.
Mà đúng là hắn đã trở thành phế nhân thật.
Lão hòa thượng nói, có một nhát chém trúng đốt sống thắt lưng, tổn thương đến kinh mạch, sau này cho dù có đi lại được thì cũng là loại chân yếu tay mềm.
Còn một nhát khác xuyên thẳng qua ngực, đó mới là nhát chí mạng, máu chảy lênh láng, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc. May mà lão hòa thượng khi rời khỏi chùa Diên Cổ đã tiện tay mang theo ba củ nhân sâm hơn hai trăm năm tuổi, mới miễn cưỡng cứu được một mạng của hắn.
Nhưng mà sống sót, hai chữ đó đẹp biết bao, cho dù là sống trong cảnh chật vật thế này.
Lúc này, bên tai vang lên vài tiếng “ùng ục”, Tô Trường Sam nhe răng cười: “Ôn Tương, ngươi dù sao cũng là con gái, có thể dịu dàng một chút được không?”
Ôn Tương toàn thân không nhúc nhích được, chỉ có thể trợn trắng mắt: “Ta cũng muốn dịu dàng đấy chứ, nhưng cái bụng không cho phép. Nếu không muốn nghe, thì bịt tai lại đi!”
“Ngốc quá!”
Tô Trường
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910735/chuong-684.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.