Trong xe ngựa, Tô Trường Sam cười khổ: “Các người nói xem, đang yên đang lành sao hắn lại muốn xuất gia chứ?”
Bất Viên đáp: “Không biết nữa, chắc… làm hòa thượng lương cao?”
Tô Trường Sam: “…Là do ngươi chưa từng thấy bạc trắng thôi!”
Liễu Trần nói: “Không biết, có lẽ… hắn có căn tu. Hay là để hắn làm đệ tử của ta đi, ta cũng đang thiếu một đệ tử truyền thừa!”
Tô Trường Sam: “…Sao ngươi không chết đi cho rồi!”
Ôn Tương đoán: “Có thể… hắn cảm thấy việc yêu một người đàn ông là tội lỗi, nên muốn đến trước Phật tổ để sám hối.”
Tô Trường Sam không nhịn được nữa: “Ngươi cũng thích Giang Phong đó thôi, sao không đi sám hối?”
Ôn Tương tức tối: “Hắn là đàn ông, ta có gì mà phải sám hối?”
“Hắn không thích ngươi, ngươi cũng nên sám hối!” Trong lòng Tô Trường Sam đau khổ, bèn đâm dao vào tim người khác.
Ôn Tương xông tới, bóp cổ hắn, nghiến răng: “Tô Trường Sam, đồ vô lương tâm, ta liều mạng với ngươi!”
Lão hòa thượng sợ xảy ra án mạng, vội quất roi giục ngựa, xe ngựa vọt đi như bay, bên trong lập tức yên tĩnh.
Cứ thế chạy ngày chạy đêm, cuối cùng sáng sớm ngày thứ ba cũng đến được chùa Linh Ẩn.
Lúc này, chùa Linh Ẩn hương khói lượn lờ, tiếng tụng kinh vang vọng.
Hai trăm tăng nhân mặc cà sa chỉnh tề, chia làm hai hàng đứng trước pháp tòa chắp tay làm lễ.
Tạ Dịch Vi mặc áo xám, đang quỳ trước cửa đại hùng bảo điện, bóng dáng gầy guộc. Trụ trì cầm chuỗi tràng hạt, đứng trước mặt hắn với ánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2910737/chuong-686.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.