Trăng non lơ lửng trên bầu trời đêm, ánh trăng dịu dàng len qua tán lá, vương nhẹ trước khung cửa sổ. Gió xuân thổi qua, phất phơ tấm rèm trắng, khiến đêm xuân cũng trở nên dịu dàng lạ thường.
Ôm lấy chiếc laptop ngồi trên bậu cửa sổ, Ôn Ý vừa hoàn tất chỉnh sửa bản thiết kế lần thứ năm thì ánh sáng đầu ngày đã lặng lẽ rọi xuống góc bàn.
Trời sắp sáng rồi.
Cô bị mất ngủ đúng ngay đêm trước buổi phỏng vấn quan trọng.
Người ta thường nói tháng ba vàng, tháng tư bạc, là mùa tuyển dụng nhộn nhịp nhất sau Tết. Ôn Ý về quê ăn Tết xong liền khăn gói trở lại Giang Thành, gửi CV đại trà cho hơn chục công ty. Điều bất ngờ nhất là, phản hồi sớm nhất lại đến từ tập đoàn mà cô nghĩ mình không có cửa nhất, Tập đoàn Cảnh Thuận.
Nói đến Cảnh Thuận, ai cũng phải xuýt xoa: “Top 500 thế giới”, “Trụ cột GDP của Giang Thành”, “Ngôi sao sáng trong giới tư nhân”. Đó là một tập đoàn lớn có tiếng, năng lực và quy mô đều thuộc hàng khủng, là nơi mà sinh viên các trường top như 985 hay 211 tranh nhau chỉ để có được một suất phỏng vấn.
Cảnh Thuận chuyên về bất động sản, lĩnh vực mà Ôn Ý cũng từng làm qua. Thấy họ đăng tin tuyển dụng, cô tiện tay nộp đơn. Không ngờ chỉ hai ngày sau đã nhận được phản hồi từ bộ phận nhân sự.
Khi biết tin, cô bạn thân Tần Tư Nịnh phấn khích đến mức kéo cô đi dạo bốn tiếng đồng hồ ngoài phố, vừa đi vừa lải nhải: “Mua đồ mới lấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848367/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.