Ấn tượng của Ôn Ý về Thẩm Tư Chu vẫn dừng lại ở thời cấp ba.
Hồi đó, cậu là học sinh chuyển đến trường Thịnh Duệ vào năm lớp 11. Cậu cao ráo, da trắng, mặc đồng phục gọn gàng chỉnh tề, kéo khóa áo đến tận ngực. Khi đứng trước cửa lớp với balo trên vai, cậu vui vẻ chào hỏi các bạn, khi được giáo viên mời giới thiệu cũng rất tự nhiên, không chút ngại ngùng.
Một chàng trai sáng sủa, tươi tắn, rực rỡ như ánh nắng mùa hè.
Lúc mới chuyển đến, Thẩm Tư Chu ngồi ở chỗ trống sau lưng Ôn Ý, bàn cuối cùng của lớp. Không có bạn cùng bàn, nên có việc gì là lại hỏi cô, chẳng bao lâu hai người đã thân quen.
Sau kỳ thi giữa kỳ, lớp đổi chỗ ngồi. Giáo viên quy định xếp hạng theo điểm số, ai điểm cao được chọn trước. Kỳ đó Thẩm Tư Chu thi không tốt, sợ không ai muốn ngồi cùng nên “tỏ vẻ đáng thương” năn nỉ Ôn Ý chọn mình, cô bèn đồng ý.
Từ đó đến hết năm, họ không còn thay đổi bạn cùng bàn lần nào nữa.
Cô học giỏi Văn, cậu thì luôn viết lạc đề. Cô yếu Toán, cậu lại luôn đứng đầu lớp môn Toán. Cô trầm tính, còn cậu sôi nổi như ngọn lửa.
Họ đối lập mà lại bù trừ cho nhau, rất ăn ý, tình cảm cũng rất tốt.
Chỉ là, cậu rời đi quá đỗi đột ngột.
Ôn Ý nghĩ hồi lâu, cuối cùng nghẹn ra một câu: “Lâu rồi không gặp.”
“Lời mở đầu dở tệ.” Anh đáp.
“…”
Cô liếc mắt nhìn anh, “Không nhớ tôi à” chẳng phải cũng dở tương đương sao?
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848368/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.