Thấy dáng vẻ toát lên vẻ trẻ trung sôi nổi của anh, tâm trạng của Ôn Ý bỗng tốt lên không ít. Cô nhìn chiếc xe phía sau lưng anh, hỏi:
“Của cậu à?”
“Là… là của anh cậu.” Thẩm Tư Chu mở cửa ghế phụ, không nói thêm gì nữa, “Lên xe đi.”
Ôn Ý ngồi vào, cài dây an toàn rồi hỏi: “Sao cậu lại lái xe của anh mình?”
Thẩm Tư Chu trả lời ngay không do dự: “Gần đây tôi đang ở nhờ nhà anh ấy, đôi khi anh ấy phải đi gặp khách hàng, tôi có thể lái xe giúp.”
Nghe xong, Ôn Ý bỗng nghẹn lời, không biết nên đáp lại thế nào.
Thậm chí cô còn thấy Thẩm Tư Chu có chút đáng thương. Dù gì cũng từng đi du học, học trường danh tiếng, là người tài năng xuất chúng, vậy mà giờ lại phải làm tài xế cho Tống Trừng Nhượng.
Dù đã hơn bảy năm không gặp, Ôn Ý cũng không rõ bây giờ anh làm gì, nhưng cô tin Thẩm Tư Chu chắc chắn là người có năng lực. Nếu hiện tại chưa thuận lợi, chắc cũng chỉ là thiếu một cơ hội thôi.
Cô im lặng một lúc rồi hỏi tiếp: “Anh mình nhờ cậu đến đón mình à?”
“Không thể là tự tôi muốn đến à?”
Giọng nói thấp trầm vang lên bên tai, anh đáp không chút do dự, rất tự nhiên, cũng rất thẳng thắn. Ôn Ý hơi ngẩn người, cúi mắt không nói gì thêm.
Thẩm Tư Chu thử dò hỏi: “Sao cậu tan làm muộn vậy? Công ty có chuyện gì à?”
Những chuyện vụn vặt phiền phức ở công ty hôm nay, Ôn Ý không muốn than vãn với anh, chỉ trả
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848375/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.