Ôn Ý không cần phải giữ kẽ với Tần Tư Nịnh, cũng chẳng lo bị cô bạn chê phiền, thế là kể hết chuyện xảy ra ở công ty hôm nay không sót một chữ.
“Chỗ đó là chỗ đậu xe của tổng giám đốc á? Đậu rồi thì đậu, chạy lẹ là được mà.” Tần Tư Nịnh phản ứng y chang cô, còn mắng một câu: “Có phải đậu nhầm chỗ của quản lý đâu, tổng giám đốc còn chưa mở miệng, ổng gọi cậu lên nói chuyện làm gì? Nịnh bợ mà nịnh cũng không xong!”
“Chắc là bực mình vì thấy quản lý xứng có chỗ đậu riêng.” Ôn Ý vừa uống nước vừa thản nhiên nói.
Tần Tư Nịnh quay sang nhìn cô, giơ ngón cái: “Ý Ý bây giờ mắng người mà nghe sang ghê.”
Ôn Ý bị chọc cười: “Thật ra quản lý cũng không nặng lời, gọi riêng mình ra nói thì cũng không tính là chuyện to, chắc tại mình kỳ vọng vào công ty Cảnh Thuận hơi cao, ngày đầu đã gặp bao nhiêu chuyện, hơi chán.”
“Sao lại không to? Đâu phải cậu làm sai trong công việc, ông ta lấy tư cách gì mà dạy đời cậu? Một thằng sếp ngu cũng đủ cho cậu khổ ba đời đấy. Cậu nhất định phải tỏ rõ thái độ, không thì sau này ông ta cứ nhè cậu ra mà bắt nạt.”
Trong hai năm làm việc ở Tập đoàn Mộ Tín, Ôn Ý chưa từng gặp tình huống như vậy, nhưng dù sao cũng đã lăn lộn chốn công sở, cô có chút kinh nghiệm: “Cậu yên tâm, mình biết chừng mực. Mình thấy trưởng phòng Marketing khá ổn, hôm nay chị ấy không có mặt, để sau mình xem
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848376/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.