Ôn Ý không ngờ Thẩm Tư Chu sẽ đến buổi họp lớp, càng không ngờ là vì cô mà đến.
“Khách quý nha, đây chẳng phải là nam thần ngày xưa của trường ta sao?”
“Càng ngày càng đẹp trai, suýt nữa không nhận ra, đúng là Thẩm Tư Chu hả?”
“Cậu đúng là không có tình nghĩa gì hết, hồi đó chẳng nói lời nào đã chuyển trường, bao nhiêu năm rồi cũng không liên lạc.”
“Vào đi vào đi, đứng làm gì vậy.”
…
Mọi người xúm lại nói chuyện với anh, mấy bạn nữ cũng thì thầm bàn tán, có cả bạn nam bước ra định kéo anh vào.
Thẩm Tư Chu né bàn tay đang đưa ra, băng qua cả dãy người, đi thẳng đến trước mặt Ôn Ý.
“Nhường chỗ một chút được không?” Anh nói với lớp trưởng đang ngồi cạnh cô.
“Điểm này vẫn y như hồi xưa, thích dính lấy Ôn Ý.” Lớp trưởng trêu đùa, rồi đứng lên đổi chỗ ngồi khác.
Thẩm Tư Chu ngồi xuống cạnh Ôn Ý, đúng lúc trong phòng vang lên bài 《Tạm biệt》, có người cất giọng hát câu đầu: “Tôi sợ rằng mình sẽ không còn cơ hội, để nói với cậu một lời tạm biệt…”
Lớp trưởng nói: “Bài này phải để Thẩm Tư Chu hát mới đúng chứ, hồi đó từng biểu diễn ở buổi sinh hoạt lớp mà.”
“Không được không được, dân chuyên nghiệp không được thi chung!”
“Đúng rồi, cậu mà cất tiếng thì ai dám hát nữa chứ!”
Thẩm Tư Chu chỉ khẽ cười.
Buổi biểu diễn đó Ôn Ý còn nhớ rõ. Trước kỳ nghỉ hè năm ấy, giáo viên chủ nhiệm tổ chức một buổi sinh hoạt cuối kỳ, yêu cầu mọi người đăng ký tiết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848378/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.