Thẩm Tư Chu giúp Ôn Ý vào làm ở Tập đoàn Cảnh Thuận, sắp xếp chỗ ở tại khu nhà Nhất Hào, tất cả chỉ là để làm những gì trong khả năng mình có thể, giúp đỡ cô.
Anh chưa từng dám mơ đến chuyện sống chung.
Một chuyện tốt trời ban như vậy bất ngờ rơi xuống đầu khiến Thẩm Tư Chu ngẩn người mất một lúc.
Ôn Ý giơ tay vẫy vẫy trước mặt anh, tưởng anh chưa nghe rõ, đang định lặp lại lần nữa thì bất ngờ bị anh nắm lấy tay, bên tai vang lên một tiếng chắc nịch:
“Muốn!”
Giọng điệu nôn nóng như thể sợ cô sẽ đổi ý.
“Được thôi.” Ôn Ý khẽ cười: “Thứ Hai mình sẽ nộp đơn xin lại chỗ ở, chờ ổn định xong rồi mình liên lạc với cậu.”
Điện thoại của Thẩm Tư Chu lại reo lên lần nữa, giục giã anh. Anh đành buông tay cô ra, thấp giọng dặn:
“Cậu nhất định phải nhớ gọi cho tôi đấy.”
Ôn Ý gật đầu, vẫy tay chào anh rồi quay người đi về phía cổng nhà.
Từ nhỏ cô đã sống trong một gia đình “bề ngoài yên ổn, bên trong sóng ngầm”: một người ba nóng nảy, một người mẹ bốc đồng và hấp tấp, một người anh chỉ biết sống theo ý mình. Đã quen với những cuộc cãi vã triền miên trong nhà, nên khi trưởng thành, dù gặp chuyện gì hay nghe lời gì, cô cũng luôn giữ bình tĩnh, dùng thái độ ôn hòa để giải quyết vấn đề.
Với tính cách của Ôn Ý, việc mở miệng rủ người khác sống chung thực sự là việc cô chưa từng nghĩ đến. Cô biết lời nói và hành động vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848379/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.