Ôn Ý không biết nên trả lời thế nào thì Thẩm tổng lại rất hào phóng nói:
“Cứ cầm đi.”
Cuối cùng cô cũng đành hiểu đây là kiểu con nhà giàu thích làm gì thì làm, nên nhận lấy một vạn tệ đó và lịch sự đáp:
“Cảm ơn Thẩm tổng, sau này nếu ngài cần thiết kế gì, có thể liên hệ với tôi.”
Thẩm tổng:
“OK OK, nhất định sẽ tìm cô.”
Thẩm tổng lại gửi thêm một câu nữa:
“Cố lên nhé, cô rất giỏi đấy.”
Nhìn thấy câu cuối cùng này, Ôn Ý hơi sững lại, sau đó khẽ mỉm cười, lần nữa gửi lời cảm ơn.
Lễ Thanh minh rơi vào thứ Hai tuần sau, được nghỉ liền ba ngày tính cả cuối tuần, Ôn Ý định về Tuyền Thành nên đã xin nghỉ ngày mai từ trước trên hệ thống OA, và được Giám đốc Lâm phê duyệt rồi.
Nhiệm vụ mà Thái Vạn Tài giao yêu cầu nộp bản thiết kế trong tuần này, Ôn Ý đã hoàn thành phần việc của mình. Gần hết giờ làm, thấy Dư An Nam vẫn chưa vẽ xong, cô liền gửi bản vẽ cho cô ta.
Dư An Nam nhận được tin nhắn, giọng điệu không vui:
“Cô làm gì vậy?”
Ôn Ý giải thích: “Ngày mai tôi nghỉ, không đến công ty, cô làm xong thì gửi luôn cho quản lý Thái nhé.”
“Thế chẳng phải cô đẩy việc của cô sang cho tôi à?” Dư An Nam lập tức từ chối, “Tôi không làm, cô chờ tôi làm xong đã.”
Ôn Ý không hiểu nổi kiểu suy nghĩ này của cô ta, lười tranh luận thêm, nên chuyển bản vẽ trực tiếp cho Thái Vạn Tài. Bên kia nhanh chóng đứng lên hỏi:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848385/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.