Những tia lửa trong đêm dần dần tắt, ánh đèn đường vàng nhạt chiếu lên người Thẩm Tư Chu, làm nổi bật các đường nét thanh tú trên gương mặt anh. Đôi mắt sáng trong như chứa cả vì sao.
Từ Giang Thành đến Tuyền Thành hơn ba trăm cây số, lái xe mất ba tiếng đồng hồ.
Anh vượt hàng trăm cây số, chỉ để đến đốt pháo hoa cho cô.
Trong khoảnh khắc đó, Ôn Ý như nhìn thấy lại cậu thiếu niên mười bảy tuổi năm xưa, ngông cuồng, tự do phóng khoáng, dường như chẳng có chuyện gì trên đời khiến anh bận tâm.
Thẩm Tư Chu ngẩng cằm lên, cười hỏi cô: “Còn muốn xem nữa không?”
Ôn Ý nhẹ nhàng gật đầu.
“Tôi mua nhiều lắm, đợi chút.” Anh xoay người chạy ra sân trước, đến chỗ đậu xe, mở cốp sau ô tô ôm ra một đống pháo hoa, tất cả đều mua trên đường đến Tuyền Thành.
Sau khi Ôn Ý rời đi, Thẩm Tư Chu ngồi ở nhà bứt rứt không yên, công ty cũng chẳng có gì cần đến. Buồn chán, anh lái xe đến tìm Tống Trừng Nhượng.
Tống Trừng Nhượng vừa gặp khách hàng xong trở về, thấy người đàn ông đang ngồi chồm hỗm trước cửa nhà mình, liền lướt qua mà không thèm liếc, mở cửa bước vào.
“Này!” Thẩm Tư Chu đứng dậy đuổi theo vào, “Tôi to đùng thế này mà anh làm như không thấy à?”
Tống Trừng Nhượng vừa rót nước vừa hỏi: “Có chuyện gì?”
“Không có chuyện thì không được tìm anh à?” Thẩm Tư Chu lười biếng tựa lưng vào ghế sofa, vắt chân lên, lắc lư chiếc điện thoại trong tay một cách lơ đãng.
“Ý Ý về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-gap-go-rung-dong-mo-tu-tai-vien-dao/2848386/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.