Edit: Phong Lữ
Vừa về tới động, Tiêu Bách ra lệnh Thew không được cử động, sau đó hắn lịch bịch chạy tới chồng tạp vật, lục lọi lên. Thew dựa lưng vào vách đá, đau đớn từ vết thương trên người khiến khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên xanh xao. Nếu không được Tiêu Bách cõng về, e rằng tình trạng vết thương sẽ cực kì đáng ngại.
Binh! Phanh! Ầm!…chuỗi tạp âm lục lọi vang lên trong động, không biết Tiêu Bách đào đâu ra trong chồng tạp vật một cái lọ, sau đó đổ vào trong bát, bỏ thêm một ít đồ linh tinh. Thew nhíu mày, cậu đang nhìn chằm chằm cái bát trong tay Tiêu Bách. Trong đó đã được khuấy thành một chất dịch sền sệt màu xanh.
Đến khi thấy Tiêu Bách bưng bát chứa chất dịch quái dị về phía mình, sắc mặt Thew liền thay đổi, hóa ra cái thứ đó là để cậu uống?
Như đang chứng minh cho suy nghĩ của cậu, Tiêu Bách cầm chén đưa đến bên miệng cậu, nói như ra lệnh:”Uống!”
Thew giật giật khóe môi. Cậu chỉ mới ngửi thấy cái mùi kì dị trong bát mà đã buồn nôn rồi. Vậy mà bộ xương khô đáng chết này còn bắt cậu uống nó!
Thấy cậu làm thinh, Tiêu Bách không nhịn được, cử động khớp hàm cười ra tiếng: ”Cần ta đổ vào miệng?!” Tin Tiêu Bách đi, đây chắc chắn không phải chỉ là lời đe dọa suông đâu.
Thew nheo mắt nghiến răng trừng Tiêu Bách, nếu hiện tại cậu không bị thương nặng thì cỡ nào cậu cũng phải ụp cái bát “thuốc” này vào mặt Tiêu Bách!
Có điều trong tình huống bộ xương kia đã giở giọng như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-song-binh-than-cua-bo-xuong-kho-quai-dan/891165/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.