"Wa~ Ba dễ thương quá~" Bạch Mãn nằm bò trên chân anh trai, cố vươn móng vuốt muốn chạm vào bụng ba.
Bạch Hạc Vu bế cậu lên để cậu nằm sấp trên người mình: "Bé con dễ thương quá, ba tắm cho con nhé~"
Đã lâu rồi Bạch Hạc Vu chưa được xoa nắn bé con, giờ thấy đứa nhỏ biến thân mà vẫn tròn trịa như vậy, anh rất là vui.
Thế là Bạch Mãn ngoan ngoãn nằm im để ba tắm và kỳ cọ cho mình.
Trong khi đó, Kỳ Diệc Trần được Phó Tuân bế ra ngoài sấy tóc. Hôm nay y vừa từ bệnh viện trở về, chỉ có thể tắm qua loa không thể ngâm nước lâu.
Phó Tuân còn xuống phòng khách lấy thuốc cho y uống.
"Diệc Trần, uống thuốc trước đi, đừng lo cho ba mẹ con nữa." Phó Tuân đưa cốc nước cho đứa nhỏ.
"Cảm ơn chú." Kỳ Diệc Trần uống thuốc xong, dần dần cảm thấy buồn ngủ.
Nhưng cậu vẫn muốn biết kết cục của gia đình chú mình.
"Đúng rồi, chú Phó, chú có thể nói cho cháu biết nhà chú cháu giờ thế nào rồi không?" Nếu hôm nay không có câu trả lời, chắc cậu không ngủ nổi mất.
Phó Tuân nghĩ y lo lắng cho gia đình chú mình, trầm mặc một lát rồi mới nói: "Chú của con đáng tội, con cũng đừng trách ba con. Hắn đã bị kết án rồi, trong thời gian ngắn chắc chắn không ra được."
Nghe vậy, Kỳ Diệc Trần mới yên tâm, tốt nhất là cả đời cũng đừng ra.
"Vậy thì tốt." Nói xong, cậu liền ngủ một giấc ngon lành, thậm chí không gặp ác mộng.
Phó Tuân ngẩn người, sau đó bật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-song-hang-ngay-cua-be-yeu-quai/1189441/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.