Bạch Mãn khóc lóc ôm chặt chân anh trai, tại sao lại như vậy chứ, cậu vừa rồi khóc thảm lắm mà.
Cặp vợ chồng trẻ nhìn thấy cảnh này bèn dắt con mình đi ra ngoài, không thể để con trai họ ảnh hưởng đến Mãn Mãn được, nếu không sợ rằng hai đứa sẽ chạy mất.
Bạch Hạc Vu cau mày lau nước mắt cho cậu: “Được rồi, sao còn khóc nữa, nhìn xem hôm qua anh trai đã can đảm thế nào, còn tiêm thuốc vào mông cơ mà, Mãn Mãn không muốn học anh trai một chút sao?”
Hôm qua khi đi bệnh viện, bác sĩ đã tiêm cho Kỳ Diệc Trần, lúc đó Bạch Mãn cũng có mặt.
Bạch Mãn vẫn nấc nghẹn: “Nhưng… nhưng Mãn Mãn không muốn tiêm... huhuhu.”
Kỳ Diệc Trần an ủi em: “Không sao đâu, Mãn Mãn chắc chắn là đứa trẻ can đảm nhất, tiêm xong rồi chúng ta sẽ đi tìm ông bà ngoại. Nếu ông bà ngoại biết Mãn Mãn là đứa trẻ can đảm, chắc chắn sẽ khen Mãn Mãn, rồi ông bà cũng sẽ có tâm trạng tốt, mà tâm trạng tốt rồi thì bệnh cũng sẽ khỏi thôi!”
Bạch Mãn dùng mu bàn tay lau nước mắt, mặc cho ba Phó bế cậu lên và ngồi trên ghế, để vai lộ ra ngoài.
Bạch Mãn quay mặt đi, trong lòng tự an ủi mình, Mãn Mãn là đứa trẻ can đảm.
“Ba che tai Mãn Mãn, để Mãn Mãn không nghe thấy nhé!” Bạch Mãn nghe thấy tiếng bác sĩ Kim chuẩn bị thuốc thì cảm thấy sợ hãi.
Kỳ Diệc Trần nhanh chóng che tai cho em, hôn lên trán em và an ủi: “Mãn Mãn không sợ, anh trai và ba đều
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-song-hang-ngay-cua-be-yeu-quai/1189440/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.