Lâm Phương Châu và Tiểu Nguyên Bảo cùng nhau thương lượng vấn đề này và quyết định sẽ kinh doanh tơ lụa trước tiên.
Suy cho cùng cả hai cũng chưa từng buôn bán bao giờ, dù có nhiều kiến thức cũng không thể thay thế được kinh nghiệm, dự tính sẽ làm thử trước, còn kiếm được bao nhiêu tiền cũng không quan trọng.
Lâm Phương Châu nói: “Trước hết đừng quan tâm đến tiền bạc, điều này cũng giống như trong các sòng bạc: trước thắng là sắt, sau thắng mới là bạc.”
Bọn họ mở một cửa hàng cách nhà không xa và mua nhiều loại lụa và sa tanh từ Trương đại quan ở huyện kế bên.
Trương đại quan là một thương nhân lớn bán sỉ tơ lụa, hơn nữa ông cũng sở hữu hơn chục cửa hàng cho riêng mình.
Ông ta bán sỉ tơ lụa và sa tanh cho các nhà bán lẻ ở các huyện lân cận, từ đó kiếm tiền qua giá chênh lệch, nhưng vì ông ta vẫn chưa từ bỏ ý định muốn Tiểu Nguyên Bảo trở thành con rể của mình thế nên bán hàng cho Lâm Phương Châu đều là giá gốc.
Tiểu Nguyên Bảo lại cảm thấy đây không phải là chuyện tốt, nói: “Hắn cho ngươi mấy phần lợi nhuận thì ngươi sẽ phải trả hắn mấy phần tình.”
Lâm Phương Châu trêu ghẹo nói: “Ta không cần trả, đến lúc đó bán ngươi trả nợ cho hắn là được rồi.”
Tiểu Nguyên Bảo quay mặt đi, không thèm để ý đến nàng.
Lâm Phương Châu: “Này, ngươi tức giận à?” (Ebooktruyen.net)
“Ừm.”
Có cần phải thừa nhận dứt khoát đến vậy không…nàng có chút dở khóc dở cười.
Đôi khi nàng nghĩ rằng Tiểu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-ta-qua-da-tinh/2597801/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.