Lâm Phương Châu ngồi xuống hỏi Tiểu Nguyên Bảo: “Ngươi đánh Võ Chiếu Lâm bởi vì hắn nói bậy bạ về ta à?”
“Ừ.”
“Cái tính tình này của ngươi cũng thật lớn.”
Sau đó dưới sự dò hỏi của Lâm Phương Châu, Tiểu Nguyên Bảo kể hết mọi chuyện cho nàng nghe. Hóa ra hôm nay nó đánh nhau đều đã lên hết kế hoạch rồi: đầu tiên thu thập chứng cứ Võ Chiếu Lâm nói bậy, thuận tiện tìm được nhược điểm của hắn ta, sau đó mỗi ngày chuẩn bị máu heo để trong lòng ngực chờ đợi thời cơ, đợi đến khi Võ Chiếu Lâm chỉ có một mình thì mấy đứa này vây quanh hắn, hất máu rồi đánh nhau.
Hết thảy đều tiến hành dựa theo kế hoạch của nó, đáng tiếc bọn họ mới đi lên đánh thì đã bị người khác phát hiện rồi kéo ra.
Lâm Phương Châu hoàn toàn có thể tưởng tượng đến cảnh tượng lúc ấy có bao nhiêu đáng sợ: khắp nơi là máu, còn có một người hôn mê trên mặt đất….người nhìn thấy tận mắt hiện trường đó chắc chắn đều cho rằng đã gây ra mạng người.
Nàng nhịn không được đánh cái rùng mình, nói: “Gan ngươi cũng to lắm. Tên Võ Chiếu Lâm kia hiện tại cũng không biết ra sao, nếu bị thương không nặng thì còn có thể hòa giải được.”
“Sẽ không quá nghiêm trọng, sức lực của chúng ta nhỏ, cũng không đánh nặng tay.”
Tên tiểu tử thối này, quá trầm ổn rồi.
Lâm Phương Châu lắc lắc đầu, lại hỏi: “Ngươi đã sớm biết hắn nói xấu nói bậy rồi còn nhịn được lâu như vậy mới ra tay, chỉ là vì thu thập những lời
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-ta-qua-da-tinh/2597815/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.