Sự nghiệp làm bài tập thuê của Tiểu Nguyên Bảo ngày càng lớn. Lâm Phương Châu phát hiện, Tiểu Nguyên Bảo giúp người ta làm bài tập, lấy tiền cũng rất tùy ý. Vàng cũng thu, bạc cũng thu, tiền đồng cũng thu, thậm chí có một lần, nó còn nhận hai cái trứng chim, nghe nói là vì đối phương tạm thời không có tiền, đưa hai quả trứng cầm trước, chờ bao giờ có tiền rồi sẽ chuộc lại.
Lâm Phương Châu dở khóc dở cười, cảm thấy do mình làm chuyện xấu quá nhiều nên đã báo ứng lên đầu Tiểu Nguyên Bảo —— nàng thường lui tới chơi bời lêu lổng, ăn bữa nay lo bữa mai, thường xuyên nợ tiền người ta.
Bài tập Tiểu Nguyên Bảo làm giúp càng ngày càng đa dạng, ban đầu là chỉ giúp bạn học viết, luyện, rèn chữ, sau lại phát triển hơn là làm câu đối, làm vè, thậm chí ở lớp học còn trộm giúp bạn học trả lời vấn đề của lão sư…… Dù sao cũng đủ thứ trên đời, cũng mệt nó nghĩ ra.
Dần dần, nó đã kiếm được nhiều tiền chỉ nhờ vào việc làm bài tập giúp.
Lâm Phương Châu ngồi tổng hợp lại tiền, tính từng chút từng chút. Sau đó nàng phát hiện, cứ theo tốc độ này, tiền một tháng Tiểu Nguyên Bảo kiếm được có thể bằng một năm tiền công của nàng.
Ngoại trừ Tiểu Nguyên Bảo, Cửu Vạn cũng thường xuyên kiếm tiền về cho gia đình. Cửu Vạn ngậm một con thỏ về, thế là nàng và Tiểu Nguyên Bảo cùng nhau ăn thịt thỏ, đỡ tốn tiền bữa cơm. Da thỏ cũng được mang đi phơi nắng, mùa đông có thể bán lấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoi-ta-qua-da-tinh/2597882/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.