Nhìn từ bề ngoài thì Ngụy Khiêm đương nhiên thuộc về loại “hình người dạng chó”.
Gã cao ráo chân dài, bản lĩnh làm bộ luyện từ nhỏ, hiện giờ đã đạt trình độ hết sức tự nhiên.
Bình thường ở công ty, gã có vẻ quá trẻ, lại không như Tam Béo đến đâu cũng hòa đồng. Gã quanh năm đi công tác khắp nơi, lúc nào cũng bận rộn, mỗi lần đều cài đến cúc áo trên cùng, thành thử trông càng nghiêm túc hơn. Dù thỉnh thoảng được rỗi rãi ở trong văn phòng, gã cũng đóng cửa ngồi một mình, thà ngồi vẽ rùa chơi như tụi con nít tự kỷ chứ chẳng chịu ra đùa giỡn với các cô gái trẻ trong công ty.
Biến thái như vậy lâu ngày, tự nhiên liền luyện ra vẻ nghiêm túc cảnh cáo người lạ chớ đến gần.
Người phụ nữ xa lạ ngoài cửa còn tưởng gã là nhân vật tai to mặt lớn, bất giác hơi rụt rè nắm chặt túi xách nặn ra nụ cười lấy lòng: “A… Tôi là bà con ở quê, là bác hai của thằng con nhà họ.”
Ngụy Khiêm nhíu mày sâu hơn: “Bác hai? Sao tôi không nghe nói dì ấy còn có chị em ở quê?”
Sắc mặt bà ta trở nên hơi khó coi, nhưng do chưa rõ Ngụy Khiêm là ai nên không dám tùy tiện nổi giận, đành phải cười xòa, như là đã quen cúi đầu, vẻ mặt khúm na khúm núm.
Ngụy Khiêm nhìn bà ta một vòng rồi đi sang nhà bên gõ cửa gọi mẹ Mặt Rỗ: “Dì, là con đây, có một người đến tự xưng là bà con nhà dì, dì ra xem có biết không.”
Nói rồi Ngụy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-ca/2296598/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.