Lúc nhỏ, sự chú ý của Ngụy Chi Viễn cực kỳ tập trung, tất cả những thứ không có hứng thú dù nhìn thấy thì cũng sẽ tự động lờ đi.
Dẫn cậu vào một cửa hàng, lúc ra hỏi bên trong bán những gì, thông thường Ngụy Chi Viễn đều mù tịt, không nhịn được quay đầu lại nhìn tủ kính một cái rồi mới trả lời, nếu cậu trả lời cực trôi chảy thì chứng minh bên trong chắc hẳn có thứ cậu muốn.
Khi đó Ngụy Khiêm chỉ có thể thông qua cách này để phán đoán cậu thích gì.
Tiểu Viễn không giống Tiểu Bảo.
Lúc Tiểu Bảo còn nhỏ, gia đình đặc biệt khó khăn, Ngụy Khiêm cũng nhỏ nên không biết kiềm chế; chắc bản thân Tiểu Bảo không còn nhớ lắm, nhưng quả thật có một dạo, cô bé không dám xin xỏ anh hai, song mỗi lần gặp thứ gì thích, Tiểu Bảo cứ giữ nguyên tư thế thò cổ ra một khúc, tròng mắt muốn lòi ra, ngoái đầu lại liên tục.
Đủ thấy “không dám xin” và “không muốn” là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Ngụy Chi Viễn trời sinh giỏi kiềm chế ham muốn hơn bọn trẻ khác, tương ứng thì tính tình cũng có vẻ ôn hòa hơn.
Song Ngụy Khiêm biết, tính tình “kiềm chế” ra xét cho cùng đâu phải tính tình thật, cũng giống như hai loại người “không thèm để ý, không tức giận” và “mỉm cười kìm nén không nổi nóng, chờ thời cơ chín muồi lại trả thù sau”, tuy phản ứng đầu tiên khi gặp chuyện cực giống nhau, nhưng họ khác biệt một trời một vực.
Cậu bé Ngụy Chi Viễn này, cảm giác cực đoan, bức bí,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-ca/2296600/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.