Năm tháng sau.
A Phúc cho con gái bú sữa, dỗ nó ngủ, lại đi đến khoang thuyền của Tiểu Đoàn Tử và Tiểu Niệm Nhi, chỉ thấy chúng cũng đã ngủ say. Bởi vì ban ngày ở trên thuyền chơi đùa huyên náo rất tưng bừng, nay hai tiểu tử kia đều ngủ cực kỳ ngọt ngào, Tiểu Đoàn Tử còn đá chăn sang bên hông, nửa thân mình lệch ra. A Phúc cười khẽ, nâng tay giúp bọn chúng đắp lại chăn cho tốt, lại nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ trong chốc lát, rồi mới đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc này trăng đã lên đỉnh đầu, ánh trắng như tơ lụa chiếu vào mép thuyền, gió lạnh phơ phất thổi qua, A Phúc cảm thấy có chút lạnh. Nàng cầm một cái áo choàng trong tay, đi đến mép thuyền, khoác lên người Thường Hiên đang đứng nhìn về phía xa xa.
Thường Hiên quay đầu lại, thấy A Phúc, lập tức nở nụ cười, vội nhận lấy áo phủ lên người A Phúc.
A Phúc lắc lắc đầu: "Ta không lạnh, chàng khoác thêm đi."
Nhưng động tác của Thường Hiên cũng không dừng lại, đem cả người nàng bao lấy, sau đó một tay từ phía sau ôm chặt lấy, hai người cùng nhau tựa vào mép thuyền nhìn dòng sông trong bóng đêm.
Trên mặt sông cũng có một vầng trăng sáng, khi gió nhẹ thổi qua tạo lên những gợn sóng nho nhỏ.
A Phúc khẽ tựa vào vai Thường Hiên, nhỏ giọng an ủi nói: "Chàng cũng không cần lo lắng cho cha, ông có cậu chiếu cố, sẽ không có chuyện gì đâu."
Trong lòng Thường Hiên lúc này đúng là đang lo lắng chuyện này, nghe A Phúc an
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-quan-gia-tieu-nuong-tu/2159647/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.