Thật ra, Lộ Tiểu Trì chỉ hỏi một câu mà người bình thường ai cũng sẽ hỏi, vậy mà lại khiến Quý Quan Kỳ khựng lại trong chốc lát.
Y dường như chưa từng gặp tình huống này bao giờ, nên theo bản năng sững người. Nhưng rất nhanh, y phản ứng lại, mỉm cười nói:
"Dĩ nhiên ta phải đi tìm linh dược ta cần rồi. Bí cảnh thế này đâu phải lúc nào cũng mở, nếu trở về tay trắng thì chẳng phải uổng phí công sức sao?"
Trong mắt y ánh lên nét cười, y ôm kiếm, tựa lưng vào Thanh Loan. Nó bay rất nhanh, gió thổi tung mái tóc vốn đã được buộc cao của y, lại càng làm y thêm phần phóng khoáng.
Lộ Tiểu Trì nhìn bóng người phía trước, bất giác thấy Quý Quan Kỳ vốn nên sống như vậy—tự do tung hoành giữa trời đất, không bị điều gì ràng buộc, sống một cuộc đời tiêu dao tự tại, vô ưu vô lo.
Ý nghĩ ấy đến rất bất ngờ, khiến hắn phải lắc đầu để lấy lại tỉnh táo. Hắn hỏi:
"Ta giúp được gì không?"
"Ngươi sống sót trở về là được rồi."
Quý Quan Kỳ từ đầu đến cuối không hề động đậy, ánh mắt lướt qua vết thương trên chân phải của Lộ Tiểu Trì. Cảm giác kỳ lạ lại dâng lên, nhưng lúc này không có thời gian để nghĩ nhiều, y chỉ dặn thêm:
"Nhớ kỹ lời ta nói, đừng kể với ai rằng ngươi từng vào bí cảnh này. 'Ngọc quý cũng mang họa', hiểu không?"
"Hiểu rồi, Lý công tử." Lộ Tiểu Trì gật đầu mạnh.
Hắn cũng tự biết bản thân tu vi còn thấp, ở lại chỉ gây thêm phiền phức.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-su-huynh-van-nguoi-ghet-han-trong-sinh-roi/2714274/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.