Đầu ngón tay chạm vào vết đỏ trên cổ tay mảnh khảnh, Biên Triệt vì nhịn cười mà ***** rung lên, tiếng thét chói tai và vị cay trên môi trước đó giờ đã có lời giải đáp.
Nhưng anh tốt bụng, biết mà không nói.
Ngón tay thon dài luồn vào giữa các ngón tay cô, với thái độ cực kỳ thân mật anh nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi, tâm trạng chữa bệnh của anh thật sự quá nóng vội, mong em thông cảm cho tâm trạng của một người bệnh.”
Thông cảm cái đầu nhà anh!
Diệp Thanh Sanh khó có thể tưởng tượng, một người lại có thể xấu xa đến mức này.
Hơi thở của cô vẫn còn hỗn loạn, môi so với trước đó càng đỏ và sưng hơn, cánh tay bị đè trên đầu vừa tê vừa đau, có chút muốn khóc, lại có chút muốn chửi người.
“Cưỡng ***** trong hôn nhân, anh cứ chờ nhận thư của luật sư của tôi đi.”
Nhìn dáng vẻ cô bị ức ***** thảm hại, vành tai đỏ rực, hàng mi ướt át, môi ánh lên vẻ quyến rũ, cuối cùng Biên Triệt cũng đạt được mục đích, đổi sang vẻ mặt ủy khuất: “Là em nhắn tin cho anh trước mà… Không phải muốn chữa bệnh cho anh sao?”
Ngẩn người một lát, Diệp Thanh Sanh rũ mắt, bây giờ có thể nói gì đây?
Chữa bệnh là giả, giở trò là thật? Tôi chỉ muốn xem anh mất mặt? Với cả, có thể cút khỏi giường tôi được không?
Xem ra vẫn thật sự là cần thiết.
Bởi vì tốc độ Biên Triệt chiếm tổ chim khách quá nhanh, chỉ trong mười mấy phút ngắn ngủi, không chỉ tắm rửa xong trong phòng tắm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dai-tieu-thu-gap-rac-roi-dai-tieu-ty-huu-ma-phien/2785624/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.