Sau khi dùng xong ngọ thiện, Công tử liền trở về phòng nghỉ ngơi. Tôi nói với quản sự thấy trong người không khỏe, muốn ra ngoài tìm lang trung khám qua một chút, xin nghỉ xong liền xuất môn từ phía cửa sau.
Tôi hoài nghi Tần vương sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này như vậy nên đặc biệt chú ý phía sau lưng.
Phủ Hoàn nằm ở phía thành Tây, nơi tụ hội của các danh môn quý tộc, những kẻ nhàn rỗi thường không dám lai vãng lại đây, đường phố vô cùng yên tĩnh. Tôi đi vòng hết mấy cái giao lộ, đến khi chắc chắn không có kẻ nào bám đuôi mới yên lòng đi thẳng về phía chợ lớn Lạc Dương.
Chợ lớn là nơi náo nhiệt nhất thành Lạc Dương, bất luận là dầu gạo mắm muối hay kỳ trân dị vực cũng đều có thể tìm thấy ở chốn này. Khác với Hoài Nam phải chờ đến dịp chợ phiên mới có tiểu thương tới bày hàng buôn bán, ở đây ngày nào cũng mở chợ, hàng hóa không ngừng lưu thương, khiến cho tôi lúc vừa mới đặt chân đến Lạc Dương trầm mê không dứt ra được.
Trên đường phố ở chợ lớn có rất nhiều gánh hát làm xiếc ảo thuật, thu hút được không ít người dừng chân vây xem, thi thoảng lại thấy ồ lên một đợt khen ngợi khiến cho cả con đường chật cứng như cối nêm.
Tôi không đi hẳn vào trong chợ mà vòng qua đầu phố rẽ vào đường Từ Hiếu
Đường này không nằm trong chợ lớn nhưng cũng chẳng vì thế mà kém náo nhiệt. Rất nhiều cửa tiệm buôn bán được đặt tại đây, còn cả các
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dan-lang/2245062/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.