“Đang làm gì thế hả? Cút về vị trí của mình hết đi!”
Bên trên có người hét lớn, đám người đều tản đi, nhưng trước khi đi thì ánh mắt đều vô tình hay cố ý lướt qua người Sở Tiểu Điềm.
Là một căn cứ toàn là sinh vật nam, có thể nhìn thấy một người phụ nữ đã là chuyện rất khó khăn rồi, huống hồ còn là người con gái vô cùng xinh đẹp trong truyền thuyết của ông chủ Sở.
Lúc Sở Tiểu Điềm bước xuống lầu, vừa đúng lúc sắp đến giữa trưa, váy trắng dài làm tôn nên màu da trắng tuyết của cô, gương mặt còn hiện lên nét cười dịu dàng và thẹn thùng. Bên cạnh có người nước K nhìn đến mất hồn, lập tức đụng vào người đi phía trước, hai người đều ngã ra đất.
“Đoàn Tiêu.”
Cô nhìn người đàn ông trong xe, theo bản năng gọi tên anh, đến khi gọi xong cô mới nhận ra, không ngờ cô đã quen gọi tên anh rồi.
Đoàn Tiêu, chứ không phải anh Đoàn.
Trước kia cô không như vậy.
Sở Tiểu Điềm che miệng, phồng má, dè dặt nhìn phản ứng của anh.
Anh không giận đấy chứ?
Nhưng Đoàn Tiêu dường như không quan tâm, anh gỡ kính râm xuống, nhìn cô và nói: “Lên xe, dẫn cô đến một nơi.”
Sở Tiểu Điềm ngẩn người: “Đi đâu thế?”
“Sao, sợ tôi bán cô đi à?”
Sở Tiểu Điềm lắc đầu: “Vậy thì không có.”
Trong mắt Đoàn Tiêu hiện lên nét cười: “Nếu tôi muốn bán cô thật, dù có đến chân trời góc bể bố cô cũng sẽ g**t ch*t tôi.”
Sở Tiểu Điềm lẩm bẩm: “Anh còn lâu mới bán tôi đi.”
Đoàn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848463/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.