Lần này Đoàn Tiêu im lặng một lát: “Trên người anh ngoại trừ vết thương trí mạng ra, những vết thương khác đối với anh mà nói không là gì cả.”
“Vậy thì anh vẫn bị thương nhưng không nguy hiểm lắm phải không?”
Nếu là trước kia, Sở Tiểu Điềm tuyệt đối không thể nào hỏi với giọng điệu bình tĩnh dưới tình trạng lo lắng dữ dội như vậy, nhưng từ sau khi đến nước K trải qua nhiều chuyện, dù là việc khống chế cảm xúc hay phương diện khác, cô đều có tiến bộ rất lớn, giống như một đứa trẻ trưởng thành trong một đêm, ít nhất là trong bất cứ tình huống nào cũng có thể đảm bảo bản thân không mất kiểm soát.
“Phải.” Đoàn Tiêu không phủ nhận: “Anh bị thương nhẹ.”
“Anh đang ở đâu?”
“Anh kêu người đi đón em.”
“Em đang trên đường rồi.”
Đoàn Tiêu ở trong bệnh viện, lúc Sở Tiểu Điềm đến nơi, anh vừa mới khám sức khỏe xong.
Sở Tiểu Điềm nhớ đến đoạn clip kia, cảm thấy anh bị thương không nặng lắm, nhưng cũng tuyệt đối không nhẹ. Nếu không, dựa vào cơ thể cứng rắn của anh, vết thương nhỏ không cần thiết phải đến bệnh viện.
“Cô Sở.”
Có người chờ cô ở đại sảnh bệnh viện, vừa trông thấy cô thì ra đón, là Nghiêm Nặc trong công ty của Đoàn Tiêu.
“Tổng giám đốc Đoàn bảo tôi ở đây chờ cô, đi thôi, tôi dẫn cô qua đó.”
“Anh ấy thế nào rồi?”
“Cơ thể không có gì đáng ngại, nhưng…”
“Nhưng clip livestream bị người ta đăng tải lên mạng, còn có không ít ảnh, mặc dù không rõ nét cho lắm.” Nghiêm Nặc nói: “Chúng tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848469/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.