Bố mẹ của cậu ấy đã qua đời rất lâu rồi.
Sau khi tắt điện thoại, trong đầu Sở Tiểu Điềm vẫn còn vang vọng câu nói này.
Chẳng trách Đoàn Tiêu chưa từng nhắc đến người nhà của anh. Lúc ở nước K cũng không hề thấy anh gọi điện báo bình an với người nhà.
Cô vẫn luôn cho rằng có thể nuôi dưỡng ra người đàn ông như Đoàn Tiêu thì bố mẹ anh chắc chắn là một nhân vật không đơn giản, vậy thì sau này cô gặp họ nhất định phải biểu hiện thật tốt, cho nên vẫn luôn căng thẳng.
Nhưng hóa ra cô mãi mãi không có cơ hội đó nữa.
Để tránh suy nghĩ lung tung, sau khi cô dọn dẹp phòng ngủ xong thì ngồi trước máy tính tập trung tinh thần bắt đầu làm việc, thỉnh thoảng cô sẽ dừng lại xem Weibo, xem mãi xem mãi thì trở nên ngây ngẩn.
Đã mười rưỡi rồi, Đoàn Tiêu đã đi gần hai tiếng.
“Không được, mình phải tập trung gõ chữ.” Sở Tiểu Điềm xoa tay, tập trung một lúc thì không kìm được, lại xem Weibo.
Kết quả, lúc cô nhìn thấy tin nhắn có người tag mình, đột nhiên phát hiện có người gửi cho cô một ảnh chụp màn hình.
@Phạn Âm, báo cáo Boss! Cô lại có thêm một người hâm mộ giàu có rồi! “Cuốn sách kinh dị”, “Hung đồ”, “Linh oán” và tất cả những mẩu truyện ngắn! Toàn bộ đều được donate lên top một bảng xếp hạng bá vương!
“Chúc mừng Boss lại có thêm một người hâm mộ giàu có!”
“Ôi trời, lợi hại quá, lợi hại quá, nhà người này có mỏ quặng!”
“Một lần donate nhiều tiền như thế,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dang-yeu-la-ke-lau-dai/2848497/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.