Diêu Cẩm Ngọc đi cùng với Tạ Thiếu Văn vào đây liền khiến mọi người miên man suy nghĩ, mặt khác Diêu Cẩm Ngọc vẫn còn đang chìm trong tâm trạng vui sướng của bản thân, nàng ta chỉ cảm thấy vô cùng hài lòng thỏa mãn, thầm nghĩ hiện giờ phía sau bình phong Cẩm Sắt ắt hẳn đang tức giận đến mức nghiến chặt răng, nàng ta càng ngày càng cảm thấy hả hê khó nén.
Nàng ta mặc dù cũng cảm thấy không khí trong phòng có vẻ hơi kỳ quái, nhưng chỉ nghĩ mọi người đang kinh ngạc trước khí chất và phong thái của Tạ Thiếu Văn, dù sao trong phòng nhiều người thế này chỉ có nàng đang đứng cạnh chàng công tử không những tướng mạo nổi bật mà thân phận càng thêm tôn quý.
Quách thị nghe lời chúc của Diêu Cẩm Ngọc thì nở nụ cười, nói với mọi người: “Xem nha đầu này lẻo mép thế nào này, chỉ biết lừa gạt để bà lão này vui vẻ thôi, mau đứng lên, mau đứng lên.”
Dường như để che lấp đi bầu không khí quái dị cùng với vô vàn những suy tưởng bất tận vừa nãy, các vị phu nhân đều dồn dập cười nói, liên thanh phụ họa lão thái thái. Rõ ràng hôm nay họ tới làm khách Diêu phủ nên đương nhiên lúc nào cũng phải tâng bốc mặt mũi Diêu gia lên, các vị phu nhân trong lòng càng khinh thường Diêu Cẩm Ngọc khoe khoang phách lối ra sao thì vẻ mặt càng cường điệu khen ngợi nàng ta bấy nhiêu.
Diêu Cẩm Ngọc cứ tưởng người ta thật lòng khen ngợi, thêm vào việc đang đứng cạnh Tạ Thiếu Văn nên ngay lập
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/danh-gia-vong-toc/2576777/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.