Vừa rồi Cẩm Sắt mới chỉ nhìn thoáng qua Tiêu Uẩn, chỉ cảm thấy y là một chàng trai nho nhã tựa ánh trăng, bây giờ ngắm kỹ, nàng liền lập tức rơi vào đôi mắt sâu thẳm, ánh mắt ngập vẻ u nhã tĩnh mịch như làn nước, dẫu không dao động cũng tràn vẻ vui, ánh mắt y trong veo tươi tắn đến mức khiến người khác không thể hiểu nổi y đang suy nghĩ điều gì, một đôi mắt tựa như có thể thấu suốt lòng người, lặng lẽ dán chặt vào nàng, bất chợt khiến tim Cẩm Sắt loạn nhịp.
Nàng dời mắt nhìn sang gương mặt y, vẻ anh tuấn nho nhã khiến nàng phải giật mình, dường như chính nàng cũng biết, một đôi mắt như thế đương nhiên phải xứng với một gương mặt với những đường nét hoàn mỹ tới vậy.
Bên môi chàng trai vương nụ cười nhẹ, toàn thân lộ vẻ thảnh thơi nhàn nhã, y vận áo choàng gấm đen màu lam mây trôi đính lông cáo, trường bào màu xanh lơ, tay áo hẹp dài in hình vầng trăng, cổ tay thêu họa tiết Tường Vân, bên hông treo ngọc bội Song Ngư bạch ngọc, tua ngọc bằng tơ màu xanh lục khẽ phất phơ trong gió, dáng người như lan chi ngọc thụ, khí chất điềm đạm nho nhã.
*Song Ngư: Hai con cá.
Y làm nàng nhớ tới Tạ Thiếu Văn, hắn ta có phong thái tương tự vài phần, nhưng khí chất nho nhã trầm tĩnh, ung dung chín chắn của chàng trai dường như toát ra từ trong xương cốt, thoảng như y chỉ đứng im ở đó, không cười không nói đã tự hiển hiện sự trưởng thành vững vàng.
Nếu nói Tạ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/danh-gia-vong-toc/2576798/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.