Đây là sau này, tạm thời không nói đến.
Trước mắt, tiệc rượu kết thúc, một nhà họ Thẩm từ khách sạn về nhà.
"Loan Loan, tới phòng làm việc của ba." Thẩm Xuân Giang ném xuống một câu
vậy, nhanh chóng rời đi.
Thẩm Loan nghe lời theo sau, cúi đầu xuống, cái cổ trắng nõn như có ánh sáng.
Thẩm Yên nhìn chằm chằm vào bóng lưng đi xa của cô, dậm chân, vẻ mặt đè
nén, nổi bật đêm nay đều bị con tiện nhân này cướp sạch!
"Mẹ, sao ba lại cho nó đến phòng làm việc?"
Ở nhà họ Thẩm phòng làm việc như nơi đại diện thảo luận chính sự của hoàng
đế, mà hậu cung không được tham gia vào chính sự, cho nên, trừ Thẩm Như lúc
báo cáo công tác thiết yếu sẽ bị gọi đi, trong cùng trang lứa, số lần Thẩm Khiêm
đi cũng hơi nhiều. Ngày thường hơn phân nửa là ông cụ và Thẩm Xuân Giang
thảo luận chính sự, đôi khi Thẩm Xuân Đình và Thẩm Xuân Hàng về cũng sẽ
vào đó.
Ngay cả Thẩm Yên, cũng chưa hưởng thụ được đãi ngộ này, tất nhiên, cô ta
cũng không có thèm, nhưng hôm nay Thẩm Loan lại được giao cho loại đặc
quyền vô hình này, cũng làm Thẩm Yên theo bản năng cảm thấy nguy hiểm.
Cho dù không thèm, cũng không có nghĩa là có thể trơ mắt nhìn người ghê tởm
đó lướt qua mình, có được trước một bước. Lần này là vào thư phòng, vậy lần
sau sẽ là gì?
Từ khi Thẩm Loan vào cái nhà này, giống như trong một đêm, tất cả mọi người
đều thay đổi. Ánh mắt của ba nhìn nó càng ngày càng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/danh-mon-thinh-sung-quyen-thieu-xin-chieu-co/1264722/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.