Sở quốc, Thiên Phong thành.
Trên phố xá sầm uất một con tuấn mã đang chạy như bay, mặc dù đi nhanh như gió, nhưng nhờ công phu cao siêu của người cầm cương nên suốt quãng đường không hề đụng vào một ai, thẳng đường đến trước phủ Thượng Khanh Đại Phu, mới vừa ngừng lại, người trên ngựa cơ hồ đã muốn ngã nhào, hai tên gia đinh canh giữ trước cửa phủ vội vã chạy lại, đỡ người đưa vào trong phủ.
Lúc này, đã là sau giờ ngọ. Thượng Khanh Đại Phu Lăng Nhàn Vân trên danh nghĩa đang ở thư phòng nghỉ ngơi, nhưng thực tế trên bàn bày la liệt công văn, vị Thượng Khanh Đại Phu trẻ tuổi của Sở quốc đang vùi đầu phê duyệt công văn, chuyên tâm chăm chú không để ý đến chuyện gì khác.
Tiếng bước chân hối hả từ xa truyền tới, kinh động Lăng Nhàn Vân, khiến y nhanh tay đem công văn đang xem dở thu lại gọn ghẽ, vội vã bước tới nhuyễn tháp phía sau, vừa nằm xuống, tiếng đập cửa liền vang lên.
“Đại nhân...... Đại nhân...... Ngài còn ngủ sao?”
“Là Ôn tổng quản phải không, vào đi.” Lăng Nhàn Vân giả bộ như mình vừa mới tỉnh ngủ, thanh âm có phần mơ hồ.
Cửa được nhẹ nhàng đẩy ra, tiến vào là một lão nhân ngoài ngũ tuần, tóc đã bạc trắng, nhưng khuôn mặt lại sáng sủa, phong độ, so với người tuổi trẻ mà yếu nhược như Lăng Nhàn Vân còn nhanh nhẹn hoạt bát hơn mấy phần.
“Đại nhân......” Ánh mắt Ôn tổng quản âm thầm đảo qua bàn, trong tay đưa ra một phần công văn, “Công văn khẩn từ Cẩm Châu cách đây tám
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-nguyen-mong/34854/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.