Sau khi đi ra từ trong nhà thờ, tôi phát hiện Ode đứng cách đó không xa chờ mình. Cậu ấy làm cái động tác mỗi khi suy nghĩ việc gì đó: lau chiếc kính không gọng trong tay nhiều lần.
“Odessa!” Tôi gọi cậu ấy.
“Muộn hơn tớ nghĩ” Cậu ấy nói, lúc này mới đeo kính lên, “Có thành tích ma pháp học rồi. Đi xem không?”
Bước chân tôi chạy về phía cậu ấy lập tức xiêu vẹo.
“Lần nào ma pháp học cũng kết thúc môn sớm vậy. Bài tập môn văn học của tớ còn chưa chính thức vén màn, tác phẩm cuối năm của môn làm vườn cũng chỉ mới nhú lên trong đất thôi——tớ còn phải cầu mong hai ngày này nó dài thêm đây, căn bản là chẳng giống mẫu sinh ra từ giống khỏe mạnh gì cả” Tôi lẩm bẩm. “Cậu không cảm thấy giáo sư Ryan phê bài thi tích cực quá hả?”
“Tớ không thấy thế” Ode nói, một tay lấy hộp cơm trưa ra cho tôi “Tớ chỉ biết lúc này cậu rất là không tích cực”
“Rõ ràng, cái này có lý do cả” Tôi vô cùng đau đớn đi theo cậu ấy về phía lớp học, tiện thể nhòm vào trong hộp cơm, “Woa, bánh phô mai dâu tây, trắng mịn quá à, cảm ơn nha”
Cậu ấy không bình luận gì, tôi bẻ một miếng bánh nhét vào miệng.
“Cậu biết không,” Tôi ậm ờ nói, “Năm ngoái trong phần nhận xét Ryan viết cho tớ có một câu ‘Dũng cảm thử nghiệm, cảm xúc tràn trề’——câu này dùng để khen ngợi nghe có phải quá kỳ không! Tớ cực kỳ nghi ngờ, đó là bởi vì trong cuộc thi thực tiễn năm ngoái tớ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dao-phong-du-thi-hanh/444165/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.