“Bà nội yên tâm đi ạ, chúng cháu chắc chắn sẽ sống với nhau thật tốt.”
Sau khi tắt máy, Tô Hiểu đã vứt chuyện này ra sau đầu.
Hiện giờ đã chính thức khai giảng, nhà trường bắt đầu giảng dạy.
Tô Hiểu vừa bận rộn với việc đi học, vừa suy nghĩ nên làm thế nào để lấy được phí tài trợ một trăm nghìn tệ.
Cuối cùng, chờ đến ngày kế hoạch được phê duyệt, cô bắt đầu gọi từng cuộc điện thoại và đích thân đến gặp người đại diện của một số doanh nghiệp trong mục tiêu.
Sau khi thất bại khoảng năm mươi lần, cuối cùng có một doanh nghiệp hứng thú với phương án này, Tô Hiểu lập tức cúp tiết học buổi chiều hôm đó, ăn diện có vẻ trưởng thành một chút, rồi đến gặp mặt thảo luận với doanh nghiệp kia.
Cô vừa mới ra khỏi cổng trường, không ngờ lại đụng phải Tiêu Dung.
Tiêu Dung đang bước xuống khỏi chiếc xe Mercedes màu đen, tay cầm một tấm thẻ, nheo mắt cười, đung đưa thẻ trước mặt Tô Hiểu.
“Tôi thành công rồi, một trăm nghìn tệ thôi mà, nếu không phải sợ đả kích cô, tôi còn muốn nâng cao số tiền cơ.” Tiêu Dung đắc ý chờ xem phản ứng của Tô Hiểu.
Nhưng thứ cô ta chờ được là việc Tô Hiểu trực tiếp đi ngang qua người, không thèm nhìn cô ta lấy một cái.
“Hừ, ngông cái gì, lúc này chẳng phải còn đang chạy đôn chạy đáo đi tìm tài trợ à? Hứ!”
Tiêu Dung tức giận giậm chân, đi vào trong trường.
Cô ta lập tức gọi điện cho cán bộ ủy ban trường mà mình quen.
“Tôi đã lấy được
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dau-de-an-hon-hi-van/2855091/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.