Tô Hiểu hít một hơi lạnh, đọc kỹ một lượt nội dung hợp đồng, rồi mở máy tính ra tìm kiếm địa chỉ, lúc này cô mới biết ông cụ tặng cho mình một căn biệt thự ở khu mới được quy hoạch xong.
Tô Hiểu: “!!!”
Mặc dù căn biệt thự kia cách xa khu thành phố, nhưng vẫn kề núi sát biển, đếm kỹ số tiền kia, trái tim của Tô Hiểu suýt thì nhảy cẫng ra ngoài!
Biệt thự bảy trăm mét vuông, giá trị mấy trăm triệu tệ!
Thật không có tính người mà!
Hơn nữa căn nhà này chỉ viết mỗi tên cô, nói rõ thuộc về mình cô.
Trong lúc này, Tô Hiểu chỉ muốn khóc.
Tô Hiểu lập tức lấy điện thoại gửi tin nhắn Wechat cho ông cụ.
Cô mở Wechat ra mới nhìn thấy ông cụ đã gửi tin cho cô từ trước, chúc cô sinh nhật vui vẻ.
[Hiểu Hiểu: Ông nội, cháu nhận được quà sinh nhật của ông rồi, cháu nhận lấy tấm lòng của ông, nhưng cháu không thể nhận món quà này được ạ!] Chắc do quá muộn nên ông cụ mãi không trả lời cô. Đến sáng hôm sau, Tô Hiểu thấy không có động tĩnh nào, chỉ đành liên lạc với Trình Linh. Cô chụp nội dung quan trọng trong hợp đồng mua nhà ở thương mại kia cho anh, rồi nói rất rõ ý của mình. Đáng tiếc, suốt cả ngày trời Trình Linh cũng không trả lời cô. Hôm nay Trình Linh đi công tác đột xuất, đến thành phố H cách thành phố S nửa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dau-de-an-hon-hi-van/2855099/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.