Sau một buổi chiều vận động sôi nổi ai nấy cũng thấm mệt, nhờ có sự hỗ trợ của khách sạn mà ngay tại bãi biển các nhân viên được thưởng thức một bữa tiệc nướng thịnh soạn.
Hạ Minh Lam tắm xong đi ra chỗ mọi người thì đã thấy Hàn Tâm Kỳ có mặt ở đó rồi, mọi người tập trung quây quần thành vòng tròn cùng nhau nướng đồ ăn.
"Tới rồi à? Lại đây ngồi đi!", Hàn Tâm Kỳ nhìn Hạ Minh Lam, cười hiền lành nhẹ nhàng gọi.
Mọi người khựng lại trong 3s, nếu không phải Hạ Minh Lam cứng đờ tới ngồi bên cạnh Hàn Tâm Kỳ mọi người còn tưởng mình đang nghe lầm.
Từ xa Dương Di cùng An Hòa cũng từ từ đi tới, Dương Di không chút kiêng dè liền ngồi sát Hạ Minh Lam, An Hòa không nói gì chỉ ngồi bên cạnh.
Hạ Minh Lam cũng lấy một xiên cá nướng thử, mặt trời đã lặn, chỗ họ ngồi bây giờ chỉ còn lại ánh sáng của đèn bãi biển và ánh than đỏ lập lòe của than, nghiêng đầu nhìn lén qua Hàn Tâm Kỳ chỉ thấy cô đang chăm chú nướng thịt, góc nghiêng của khuôn mặt làm nổi bật chiếc mũi cao và hàng mi cong kiều diễm của Hàn Tâm Kỳ. Hạ Minh Lam vô thức ngắm nhìn tới quên cả việc nướng cá, Hàn Tâm Kỳ quay sang nhìn Hạ Minh Lam mỉm cười.
"Khét rồi kìa".
Hạ Minh Lam giật mình nhìn lại xiên cá đáng thương của mình nửa sống nửa khét vội vàng lấy ra khỏi bếp nướng thầm thở dài.
Đột nhiên trước mặt đưa tới một xiên thịt, Hạ Minh Lam mở to mắt nhìn sang chủ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/day-bao-dai-tieu-thu/2041377/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.