Sự việc “Định Giao Chi” nhanh chóng bị quên lãng. Mà muốn không quên lãng cũng không được. Định lão gia đã truyền lệnh xuống, chuyện đó ai dám truyền ra ngoài sẽ không còn là người của Đinh phủ nữa. An Bình và Phục thị cũng ít ra ngoài, tránh đi phần nào thị phi. Người không thích cũng không muốn gặp. Cuộc sống an tĩnh hơn nhiều.
Từ Thiệu Huân không chỉ gửi sính lễ đến một lần.Càng gần đến ngày xuất giá, hắn cũng không ngừng sai người mang đến cho An Bình vải lụa, trang sức. Có lần Từ Thiệu Minh ban cho hắn một bình dược quý do Tây quốc cống phẩm, hắn cũng sai người mang tặng cho An Bình.
Sự chăm sóc khiến An Bình có chút thẫn thờ.
Đào Hoa tinh ý, mang tặng phẩm đi cất. Sai nhi trong đêm yên tĩnh, cái đầu to lớn cọ cọ vào lòng bàn tay của An Bình.
Nàng không giấu tiếng thở dài ai oán. Trọng sinh một kiếp nhưng vẫn còn nhiều điều chưa thể thông hiểu kỹ. Ban đầu nàng vốn định mượn Từ Thiệu Huân như một tấm lá chắn an toàn cho mình, sao cáng ngày cảm tình đó càng thay đổi. Những món quà do hắn chuẩn bị không lẽ đã kích thích tấm lòng ham hư vinh của nữ tử, làm An Bình xiêu lòng, từng chút một xiêu lòng?
-Tiểu thư…..
Bên Mạnh thị, Phương thị ” án binh bất động”. Tiểu Đào cũng không còn bị uy hiếp. An Bình sắp xếp cho người thân của nàng ta ra ngoại thành sinh sống, phòng nguy cơ. Việc sản xuất phấn son cũng đang có một số tiến triển mới. An Bình làm ra loại son
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nguoi-cuoi/2133024/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.