Tuyến đầu núi Đại Bình và núi Tiên Lâm có đầy đồn trú của Khánh thị.
Trong sơn cốc có một gò đất, có thể thấy được nơi đó có đầy lều vải màu đen.
Mà nơi này là đường trọng yếu, điểm then chốt trong việc di chuyển bên trong cả sơn mạch.Đường núi cũng không phải đường đất, Khánh thị đã tu sửa nó thành đường xi măng.
Chỉ nhìn nền đường là nhìn ra được Khánh thị đã sớm chiếm giữ nơi này.Đây là đường hướng tới phía nam mà Lý thị phải đi qua, muốn đánh Lý thị phải đi qua nơi này.Mâu thuẫn của ba tập đoàn không phải ngày một ngày hai, Khánh thị chuẩn bị cực kỳ phong phú, bao gồm cứ địa cùng công sự phòng ngự trong núi cũng đã được là xong.Bấy giờ, hai chiếc xe việt dã lái tới từ hướng đông bắc.
Khánh Chẩn và La Lam ngồi trong xe nhìn cảnh sắc bên ngoài.
Khánh Chẩn cười nói:- Nên bảo vệ tốt nơi này.
Nếu nơi này là trận địa, chẳng phải con đường này trở thành đồ ăn dâng lên miệng người khác rồi.
Đối phương hoàn toàn có thể tiến quân thần tốc không chút trở ngại.- Yên tâm, không sao đâu.Bí thư Chu ngồi ở ghế lái phụ lạnh lùng nói:- Khánh Chẩn, để ngươi là cố vấn coi như cho ngươi lấy công chuộc tội.
Hi vọng ngươi suy nghĩ thật kỹ về quyết định của đoàn chủ tịch, đừng tùy ý làm bậy nữa.Khánh Chẩn bình tĩnh cười nói:- Lấy công chuộc tội? Khánh Chẩn ta có tội gì?Binh sĩ lái xe chẳng khác nào người điếc, hắn chỉ dám lái xe mà chẳng dám làm gì khác.
Bí thư Chu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-danh-sach/126753/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.