Không trách được Hoàng Thành tư đã lục soát cả lầu Lục Dực mà vẫn chẳng tìm thấy gì.
Bọn họ dù thế nào cũng không thể nghĩ ra việc phải lau hết dầu trên tóc hoa khôi nương tử, rồi vạch mái tóc cài đầy vàng bạc của nàng ra để kiểm tra.
Cố Thậm Vi cảm thán, âm thầm quyết định sau khi về sẽ thêm điều này vào bí kíp điều tra của Hoàng Thành tư.
Nàng nhìn qua lỗ hổng trên mái nhà, tiếp tục quan sát phía dưới.
Hàn Thời Yến nhận lấy chiếc ống trúc nhỏ từ tay Lục Dực, siết chặt trong lòng bàn tay.
Người đoán trước mọi chuyện không phải hắn, mà là Cố Thậm Vi.
Từ lúc vụ án xảy ra đến nay, gần như mọi chuyện đều nằm trong tính toán của nàng. Lục Dực quả thực đã che giấu bằng chứng quan trọng, nhưng cuối cùng cũng chủ động giao ra cho hắn.
Người đó, không chỉ có kiếm nhanh.
“Ngươi hãy kể lại toàn bộ sự việc, không được giấu giếm bất cứ điều gì nữa.”
Nghe thấy vậy, Lục Dực thở phào một hơi thật dài. Nàng đứng bật dậy, cầm lấy ấm trà đang được hâm nóng trên lò nhỏ bên cạnh, trước tiên rót cho Hàn Thời Yến một chén trà thanh đạm. Sau đó mới bắt đầu chậm rãi kể lại.
“Trước đó ta không hề nói dối, sau khi Quan ngự sử đến thì đuổi ta đi. Ta có nghe thấy tiếng bước chân của ông ta đi vào nhà xí.”
“Trong lòng ta tò mò, nhà xí thì có gì mà vui chứ? Chẳng lẽ còn có tham quan ô lại nào tìm thú vui trong đó sao? Vậy nên ngay
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852846/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.