“Về chuyện của Chu Thành, ngươi còn biết điều gì khác không?”
Liễu Dương suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Không có, hắn là người rất kín miệng.”
Đúng lúc này, Liễu Âm người vẫn im lặng từ nãy đến giờ bỗng lên tiếng: “Chu Thành nói rằng sau khi xử lý xong chuyện này, hắn sẽ quay về Tô Châu cưới cô nương Xuân Linh.”
Giọng hắn trầm thấp, giống như tiếng chuông cổ trong chùa, mang theo chút nặng nề: “Lúc nói chuyện với ta, hắn vô ý giẫm phải phân chó, liền mở miệng mắng Trương đại nhân của Hoàng Thành Tư. Xem ra hắn căm hận vị đại nhân ấy đến tận xương tủy.”
Liễu Dương nghe thấy câu này thì sắc mặt đột nhiên thay đổi. Hắn hoảng sợ nhìn về phía Cố Thậm Vi.
Hắn đã sớm chú ý đến lệnh bài bên hông vị nữ lang quân này, nàng đến từ Hoàng Thành tư, mà Trương Xuân Đình chính là thủ lĩnh của nơi ấy.
Cố Thậm Vi nghe vậy, trong lòng suy xét. Nàng khẽ lắc đầu: “Chu Thành này đúng là thất lễ thật. Phân chó đâu phải do đại nhân Trương thải ra, sao lại có thể mắng người ta được? Thật là quá đáng mà.”
Liễu Dương lúc này càng thêm hoảng loạn, lập tức giơ tay, ấn mạnh đầu của Liễu Âm xuống. Liễu Âm không hiểu chuyện gì, giãy giụa muốn ngẩng đầu lên, trông chẳng khác gì một chiếc gáo nước bị ấn xuống chum, dù có cố ấn thế nào cũng không chịu chìm hẳn, thoạt nhìn vô cùng buồn cười.
Cố Thậm Vi không hỏi gì thêm, xoay người bước ra ngoài: “Nếu nhớ ra điều gì, cứ đến Ngự Sử đài tìm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852845/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.