Hạt táo?
Lư Tam gật đầu thật mạnh, vẻ mặt đầy sợ hãi: “Đúng vậy! Chính là hạt táo! Nó rơi thẳng xuống đầu ta!”
“Vì giao thức ăn theo yêu cầu có thể nhận được kha khá tiền thưởng, nên ta nghĩ chắc có kẻ ghen ghét, cố tình ném vào đầu ta. Ta ngẩng đầu định chửi kẻ khốn kiếp đó! Nhưng vừa nhìn lên thì thấy một cái bóng nhẹ bẫng đang lắc lư trên cây!”
Lư Tam nổi da gà, hắn nhìn quanh một lượt, thấy bây giờ là ban ngày mới yên tâm được phần nào.
“Ta nhìn rõ ràng lắm, hai tay dang rộng như thế này… nhưng không có bàn tay! Rõ ràng là quỷ!”
“Lúc đó chân ta mềm nhũn, sợ đến mức bỏ chạy, làm đổ cả canh trong hộp thức ăn! Chưởng quầy nhìn thấy, liền trừ vào tiền công của ta! Đó là tiền đấy! Bị trừ tiền còn đáng sợ hơn cả gặp ma!”
“Ta càng nghĩ càng tức, lần thứ hai đi qua đó, ta cố ý giơ đèn lồng lên soi kỹ. Nhưng trên cây chẳng có gì cả, đừng nói là ma, ngay cả một con mèo hoang cũng không có.”
“Ta vội đi giao thức ăn nên cũng không bận tâm chuyện đó nữa, chỉ coi như gặp xui xẻo mà thôi.”
Cố Thậm Vi nghe xong, không ngừng gật đầu. Chứ còn gì nữa? Nếu phải chọn, nàng thà gặp ma chứ không muốn bị trừ lương! Nghèo cũng đáng sợ chẳng khác gì quỷ!
Thấy Cố Thậm Vi tỏ vẻ đồng tình, Lư Tam cảm thấy như gặp được tri kỷ, liền nhiệt tình dẫn đường: “Hai vị đại nhân, các ngài nhìn xem, chính là cái cây này!”
Cố Thậm Vi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852853/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.