Lý Mậu không bi thương, ngược lại còn vui mừng. Hắn thở một hơi thật dài, cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng đè ép khiến hắn nghẹt thở bấy lâu.
“Đúng vậy, tên thật của ta là Trần Thần Cơ. Vì muốn làm quản gia trong Lý phủ, ta đã cải danh thành Lý Mậu. Sau khi phát hiện Lý Trinh Hiền có vấn đề, ta liền gửi một phong thư nặc danh cho Vương Hỷ ngự sử.”
Cố Thậm Vi không ngạc nhiên. Những tin tức mà Ngự Sử đài có thể nghe thấy, phần lớn chẳng phải ngẫu nhiên, mà do có kẻ cố tình thổi gió đưa đến.
Họ có thể là những dân thường bất lực cầu cứu, như Trần Thần Cơ. Cũng có thể là những kẻ quan lại quyền cao chức trọng, mang trong lòng chín tầng mưu kế, mượn thanh đao của Ngự Sử đài để chém xuống kẻ thù chính trị của mình.
“Vương Hỷ đã đến nhiều lần, còn tặng cho Lý Trinh Hiền một vị thiếp thất. Đáng tiếc vị thiếp đó đã lục soát suốt một thời gian, nhưng vẫn không tìm được chứng cứ.”
Cố Thậm Vi bất giác nảy sinh một ý nghĩ nực cười, chẳng lẽ mười tám vị tiểu thiếp của Vương ngự sử đều là mật thám hắn tự tay bồi dưỡng?
Ý nghĩ này thực sự đánh giá quá cao con người Vương Hỷ, lão háo sắc đó căn bản không có cái đầu như vậy. Cố Thậm Vi lập tức phủ định suy đoán của chính mình.
“Ngay lúc ta đang bế tắc, Lý Trinh Hiền đến chùa Ngũ Vân. Ta vừa nhìn đã nhận ra ngay Trí Lâm đại sư chính là đồng hương của ta. Năm đó, khi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852870/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.