Cố thân sự, đã bắt được Lý Mậu chưa? Thời Yến huynh thấy ngươi mãi không quay về, lo lắng đến mức như kiến bò trên chảo nóng, đi vòng quanh viện Lý gia đến sắp mòn cả đất rồi, đặc biệt nhờ ta tới giúp ngươi một tay đây!”
Người còn chưa thấy, mà tiếng của Ngô Giang đã như tiếng pháo nổ lách tách vang tới.
Cố Thậm Vi giật nhẹ khóe miệng, nhìn mũi kim tẩm độc mà Trần Thần Cơ cố tình bắn lệch, rồi lắc đầu với hắn.
“Ngươi đã từng thấy người nào đeo mặt nạ chim sẻ chưa? Khi điều tra vụ án nỏ hỏng?”
“Mặt nạ chim sẻ?” Trần Thần Cơ lắc đầu, “Chưa từng nghe qua.”
Cố Thậm Vi cũng không lấy làm thất vọng.
“Muốn điều tra rõ ràng vụ án nỏ hỏng, điều quan trọng nhất là phải biết được đống binh khí thất lạc ấy rốt cuộc đã đi đâu.”
Vừa nói, nàng vừa nâng tay, đặt lưỡi kiếm lạnh băng lên cổ Trần Thần Cơ.
“Ngươi còn sống thì chính là nhân chứng. Cho nên, trước khi ta cho phép ngươi chết, thì tuyệt đối lần đừng có chết. Ta giao cho ngươi một nhiệm vụ quan trọng, vụ án này dính líu sâu xa, trong ngục có lẽ sẽ có người muốn lấy mạng ngươi. Đó chính là manh mối tự dâng đến cửa, ngươi hiểu chứ?”
Đôi mắt Trần Thần Cơ bỗng chốc bừng lên hy vọng, hắn ưỡn thẳng lưng, tinh thần phấn chấn đến mức có thể c** tr*n đi cày ruộng hai dặm.
Cố Thậm Vi cụp mắt, áp giải Trần Thần Cơ đi về phía Ngô Giang.
“Ta cứ tưởng ngươi lén lút chạy theo sau lưng Hàn Thời Yến đấy.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852871/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.