“Ta chợt nhớ ra, tổ yến gửi cho Tả Đường không được hầm trong phòng bếp lớn. Ngược lại, lại do vú nuôi của Cố Ngọc Thành, cũng chính là Dung mụ mụ bên cạnh lão phu nhân, tự tay hầm. Trong lòng ta khi ấy, lại càng thêm hoảng sợ.”
Mạnh thị vừa nói, vừa cười giễu chính mình.
“Ta không dám lên tiếng. Một là vì thuốc độc hắn dùng để hại Tả Đường vốn là phương thuốc ta mang từ nhà mẫu thân đến. Hai là vì nhi tử ta, Cố Quân An, sắp thi khoa cử. Nó không thể có một phụ thân là kẻ giết người.”
“Ba là… ta cũng nghĩ, nếu giả vờ như không biết gì, chờ đến khi Cố Hữu Niên cưới Đại nương tử nhà họ Tào vào cửa, đối với ta cũng chẳng có hại gì.”
“Vậy nên, trước đó ta đã nói dối. Ta không hề sai Cố Ngọc Thành đi lấy bát yến có thể bị kiểm tra ra độc. Độc là do hắn tự hạ. Hắn đi chỉ để thu dọn hậu quả cho chính mình mà thôi.”
Vương đại nhân trên công đường nghe vậy, lập tức bốp một tiếng vỗ mạnh kinh đường mộc.
“Ngoài ngươi ra, còn ai có thể chứng minh chính Cố Ngọc Thành hạ độc giết người?”
Mạnh thị gật đầu, “Dung mụ mụ biết, nếu bà ta chịu nói thật.”
“Nhưng không cần ai khác, chỉ cần ta không che giấu cho Cố Ngọc Thành, không chịu thay hắn gánh tội, vậy chẳng phải hắn chính là kẻ bị Xuân Hạnh chỉ đích danh hạ độc hay sao?”
“Ngoài ra, nếu Dung mụ mụ không chịu nói thật, ta còn chứng cứ khác. Trên phương thuốc độc của ta có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852942/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.