“Nhìn bên kia kìa.”
Hàn Thời Yến vừa nói vừa cất bước đi về phía khu rừng nhỏ trước mặt: “Bụi rậm ở đây bị đè sập một đoạn.”
“Mặc dù Kinh Lệ nói không phát hiện dấu vết ẩu đả, nhưng khi một người ngã xuống, có thể sẽ đè lên cây cỏ xung quanh. Nếu là mùa hè thì dấu vết này sẽ càng rõ ràng hơn, cỏ sẽ bị ép rạp xuống.”
Cố Thậm Vi nhìn Hàn Thời Yến ngồi xổm xuống cạnh nhánh cây, nàng nhanh chóng bước tới bên cạnh hắn.
Nhìn kỹ mới thấy, một góc bụi cây dưới tán cây quả nhiên bị đè gãy, hơn nữa lớp đất phía sau bụi cây trông như đã bị đào xới, rõ ràng có điểm khác biệt so với những chỗ khác.
“Hung thủ đã tốn không ít công sức để xóa sạch vết máu.” Hàn Thời Yến vừa nói vừa đứng dậy.
Hắn xoay người lại, đứng quay lưng về phía bụi cây rồi giơ tay mô phỏng vài động tác: “Rất có thể Âu Dương Chí đứng ở đây nói chuyện với ai đó, sau đó…”
Cố Thậm Vi giơ tay đón lời: “Sau đó đối phương bất ngờ ra tay giết hắn. Rõ ràng Âu Dương Chí không hề đề phòng, chưa kịp phản kháng thì đã bị một kích đoạt mạng, ngã thẳng về phía sau…”
Hàn Thời Yến gật đầu, nhẹ nhàng ngả người ra sau, làm động tác giả vờ ngã ngửa xuống đất.
Cố Thậm Vi nhìn thấy, vẫy tay với hắn: “Được rồi, với chiều cao của Âu Dương Chí, nếu ngã về phía sau thì quả thực sẽ đè trúng một góc bụi cây, sau đó bị cành lá vướng chân, nặng nề ngã xuống đất,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852966/chuong-132.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.