Hàn Thời Yến đang suy nghĩ, quay đầu định gọi Cố Thậm Vi, nhưng bên cạnh hắn trống không, đừng nói là người, ngay cả một sợi tóc cũng chẳng thấy rơi lại.
Trong lòng hắn chấn động mạnh, vội vàng nhìn quanh.
Khoảng đất bị đào đi để xóa vết máu vẫn còn nguyên đó, nhưng xung quanh đâu còn ai?
Cố Thậm Vi, một người sống sờ sờ sao có thể bỗng dưng biến mất như vậy?
Hàn Thời Yến lập tức ngẩng đầu nhìn lên cây. Lúc này lá cây vẫn chưa mọc kín, cành cây thưa thớt chẳng thể che giấu được chiếc áo đỏ chói mắt của Hoàng Thành tư, chỉ nhìn thôi cũng khiến tim hắn đập loạn.
Vậy thì Cố Thậm Vi chỉ có thể đang ở…
Hàn Thời Yến chẳng còn bận tâm đến việc làm ra tiếng động nữa, lập tức xoay người nhìn về phía xe ngựa.
Nhìn một cái thôi, tim hắn liền như muốn nhảy lên tận cổ họng!
Cố Thậm Vi vừa ở bên cạnh hắn ban nãy giờ lại như một con nhện khổng lồ bám chặt trên nóc xe ngựa.
Tiếng cười khanh khách trong xe vẫn chưa dứt, giống như tiếng gà mái già đang gáy, còn con ngựa kéo xe vẫn bước đi chậm chạp, lề mề như một võ tướng bị trói chân, vừa bực bội vừa miễn cưỡng lê bước.
Trường kiếm của nàng đã ra khỏi vỏ!
Hàn Thời Yến căng thẳng, tay vô thức siết lấy bụi cây trước mặt. Cành cây sắc nhọn cào vào lòng bàn tay hắn đau rát, nhưng hắn dường như chẳng hề cảm nhận được, chỉ chăm chăm nhìn vào bóng dáng rực đỏ kia.
Rồi Cố Thậm Vi động thân. Nàng khẽ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852967/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.