Đứa trẻ kia dù còn nhỏ nhưng ngũ quan tinh xảo, dung mạo có vài phần giống với Hàn Thời Yến.
“Hàn ngự sử, chẳng lẽ cái ‘bí mật’ kia chính là Phúc Thuận công chúa sinh ra một đứa bé, khiến Biện Kinh trở thành chốn không ngủ không phải nhờ ánh đèn của hoa phố liễu hạng, mà là nhờ ‘vầng sáng xanh’ trên đầu đường huynh của Cố Quân An ta?”
Cố Thậm Vi nói, vỗ vai Hàn Thời Yến, thầm may mắn vì bản thân chưa từng kể với hắn suy đoán về nhà họ Mã.
“Ngươi làm vậy thực không phải quân tử! Thành thân với công chúa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc ngươi làm Ngự Sử cả. Chi bằng bây giờ ôm đứa trẻ này đi tìm Phúc Thuận công chúa xin lệnh hưu phu đi! Mẫu thân ngươi thấy vậy chắc hẳn sẽ vui đến nở hoa mất thôi!”
Hàn Thời Yến từ trong kinh ngạc hoàn hồn lại, ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Cố Thậm Vi, quả nhiên thấy trên mặt nàng hiện lên vẻ xa cách hơn trước.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như bọn họ lại trở về buổi đầu gặp gỡ tại Hàn Xuân lâu.
Cố Thậm Vi vẫn nói những lời thân mật, nhưng trong lòng nàng đã tính toán vô số lần xem nên lợi dụng hắn thế nào, nên qua cầu rút ván ra sao.
“Trong mắt Cố thân sự, Hàn mỗ chính là kẻ trăng hoa bạc tình, lại không có trách nhiệm hay sao? Những chuyện vụn vặt như tình ái, Hàn mỗ chẳng hề để tâm.”
Hàn Thời Yến hừ lạnh, không nhịn được mà khoanh tay sau lưng, kiêu ngạo ưỡn thẳng sống lưng.
Cố Thậm Vi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852976/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.