Phúc Thuận công chúa nói rồi, không nhịn được mà quay đầu lại.
Đứa trẻ thấy mẫu thân ngoảnh đầu, giơ bàn tay nhỏ bé lên vẫy vẫy. Gương mặt quen thuộc ấy, nụ cười quen thuộc ấy khiến Phúc Thuận công chúa không thể kiềm chế nổi mà rơi lệ.
Sợ đứa bé nhìn thấy, nàng vội vàng quay đầu, cuống quýt dùng khăn lau mắt.
Đêm Thượng Nguyên năm ấy, khi nàng tình cờ gặp A Trạch trên cầu Vĩnh An, có nằm mơ nàng cũng không ngờ mọi chuyện sẽ phát triển thành cục diện ngày hôm nay.
Cố Thậm Vi nhìn nàng, trong lòng khẽ động, ánh mắt nhìn thẳng công chúa: “Công chúa có từng nghĩ, trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến thế sao? Một người có dung mạo giống hệt Hàn Kính Nghiêm lại vừa vặn xuất hiện trước mắt ngài?”
Phúc Thuận công chúa ngẩn ra, trong thoáng chốc hiện lên vẻ mơ hồ, rồi khẽ thở dài: “Ngươi không hiểu, đó chính là duyên phận.”
Nàng quả thực không hiểu. Nếu đổi vị trí, bỗng dưng có một kẻ giống hệt người nào đó xuất hiện trước mặt nàng…
Điều đầu tiên nàng nghĩ đến chắc chắn là: “Tên cẩu tặc nào dám trêu đùa gia gia! Mau giao nộp bí thuật dịch dung ra đây, gia sẽ cho ngươi một con đường sống!”
Cái gì mà duyên phận kỳ diệu chứ? Rõ ràng là một bia ngắm tự dâng đến cửa!
“Nếu có một ngày, ngươi cũng gặp được người mà mình thật lòng yêu thương, suy nghĩ của ngươi sẽ hoàn toàn thay đổi. Ta cũng chưa từng nghĩ rằng mình lại đem lòng yêu A Trạch một kẻ chẳng khác gì bản sao của Hàn Kính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852977/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.