Miệng Ngô Giang còn ngậm xôi nếp, nói chuyện có chút nhão nhoẹt. Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến dáng vẻ đắc ý như Vương mụ bán dưa của hắn: “Các ngươi không tận mắt thấy ta đã đại chiến với phu nhân Lỗ Quốc Công thế nào, khiến bà ta tức đến mức phải nhảy xuống khỏi xe ngựa, cắn răng đón cả Mặc Minh về!”
Cố Thậm Vi nghe vậy, không khỏi nổi lên hứng thú.
Lúc nàng và Hàn Thời Yến rời đi, Triệu mụ mụ đã đến kiểm soát tình hình, đưa phu nhân Lỗ Quốc Công lên xe ngựa.
Bà ta đã mất mặt đến thế, sợ rằng có muốn giết Mặc Minh cho hả giận cũng không phải không có khả năng, vậy sao có thể xuống xe để bị thiên hạ chê cười?
“Ngươi đã làm gì?”
Ngô Giang càng thêm đắc ý, hắn chỉ vào nắm xôi bọc lá sen trong tay Cố Thậm Vi:
“Cố thân sự, mau ăn đi, lát nữa xôi nguội cứng lại, ăn vào mắc nghẹn đấy. Ta có làm gì đâu, ta chỉ chỉ cho Mặc Minh một con đường kiếm tiền thôi mà.”
“Chờ hắn quay về tiểu quan quán, cứ treo một tấm biển trước cửa ghi rằng: ‘Mỹ nhân phu nhân Lỗ Quốc Công đã thân kiểm’… Vậy chẳng phải lập tức thành hoa khôi bảng hiệu sao?”
“Giấy ở Lạc Dương đắt thì có gì lạ? Đến lúc đó, cả Biện Kinh này sẽ biết thế nào gọi là ‘khuôn mặt đắt giá của kinh thành’! Muốn nhìn một cái? Phải trả tiền!”
“Ngươi nói xem, nếu là ngươi, ngươi có muốn bỏ bạc ra để xem thử xem sủng vật của phu nhân Lỗ Quốc Công trông như thế
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/de-nhat-hung-kiem-hoang-thanh-tu/2852979/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.